____Giải mã rận____
Đến rồi !
Cái ngày huyền thoại ấy cũng săp đến rồi,ngày mà tôi mộng tưởng bấy lâu nay,ngày mà bà con xóm tôi đi ngang qua nhà và dừng lại khoảng 1phút chỉ để tặng tôi một câu cảm phục : "Nó bị sao ấy nhỉ ?"
Đêm qua, khi đang lang thang trên gúc gồ tìm cảm hứng tôi bất chợt gặp "em"-không phải người cũng chẳng phải ma,không đâu xa em là "cúp điện".
Em đến làm tôi nhảy dựng chồm chồm phi lên sân thượng và rồi cái gì phải đến sẽ đến,tôi đã có một phát hiện mà tôi cho rằng vĩ đại,phát hiện đáng đi vào lịch sử facebook của tôi-sự thật về rận chủ !
Nhìn sao trên trời tôi rơi vào trạng thái "ảo" mà mãi sau khi tỉnh tôi mới biết mình đã "lên đồng".
Trong cơn "mộng ảo" tôi mơ màng nhìn thấy rừng cây,thấy biển,thấy chim muông chuột bọ và thấy cả mình đang quấn một đống lá cây(kiểu như khố).
"Đây là đâu nhỉ?tại sao mình lại ở đây?"-tôi hoang mang style mất khoảng vài phút thì bỗng ở đâu đó chạy ra một đám người mặt mày hung tợn,săm trổ kín người thực rất là hổ báo. Tôi thất kinh toan bỏ chạy thì kịp nhận ra họ không đuổi tôi mà đang vây bắt một cái gì đó-hay một con gì đó. Tôi nghĩ vậy.
Có một ông chân tay to như cái nòng pháo 152 mà tôi đã được học ngày xưa dừng lại nhìn tôi và quát bằng một thứ tiếng mà chẳng biết sao tôi hiểu được: "mày không cùng đuổi con đánh rắm kia đi còn đứng đó làm gì !"
Tôi ngơ ngác đang chưa hiểu phải làm gì và cái con đánh rắm là con gì thì nghe tiếng hú đinh tai của đám người vừa nãy-họ đã thành công !
Tôi mạnh dạn hòa mình vào dòng người đó,cố len từng chút,từng chút đến gần để xem cái con đánh rắm là con gì. Khi đã nhìn được rõ ràng tôi giật mình kinh hãi,con đánh rắm đó đầu giống bọ hung,tay chân loằng ngoằng như chân nhện,từ phần eo cho đến cổ lại giống mình rắn điu điu(rắn xanh) nhưng cái khiến tôi kinh hãi nhất đó là khuôn mặt. Dù có chết tôi cũng nhận ra khuôn mặt kia không ai khác chính là khuôn mặt của N.Đ.Diệm !
Trời ơi thế này là sao ! Tôi đang ở cái xứ gì thế này !
Đúng lúc tôi đang kinh hãi thì dòng người dừng lại,rồi tất cả quì rạp xuống,tôi cũng quì theo họ nhưng vẫn nhìn trộm lên. Trên gò đất kia là một thủ lĩnh,tôi biết là như vậy bởi nhìn ông ta uy nghi lực lưỡng,đôi mắt sáng quắc như mặt trời mùa hạ,cơ bắp cuồn cuộn cảm giác có thể 1 tay đấm chết voi. Toàn thân xăm kín một hình thù kì dị mà tôi đoán đó là hình rồng. Không lẽ đây là....
"Rất tốt,hôm nay các con đã lập được công lớn bắt sống con đánh rắm về đây trừ hại cho muôn loài. Ta- Lạc Long Bá Vương đời thứ 9 sẽ đích thân thay thần rừng hành đạo,giúp mẹ biển vui lòng bằng cách xử tử con quái vật này xẻ thịt nó lấy thịt chia cho các con."
Đám đông hò reo inh ỏi tỏ vẻ rất vui mừng,còn tôi mỉm cười hành phúc-thì ra tôi đã trở về thời của tổ tiên,nhìn thấy đuợc tổ tiên đời thứ 9 của dân tộc tôi.
(Còn tiếp
Đến rồi !
Cái ngày huyền thoại ấy cũng săp đến rồi,ngày mà tôi mộng tưởng bấy lâu nay,ngày mà bà con xóm tôi đi ngang qua nhà và dừng lại khoảng 1phút chỉ để tặng tôi một câu cảm phục : "Nó bị sao ấy nhỉ ?"
Đêm qua, khi đang lang thang trên gúc gồ tìm cảm hứng tôi bất chợt gặp "em"-không phải người cũng chẳng phải ma,không đâu xa em là "cúp điện".
Em đến làm tôi nhảy dựng chồm chồm phi lên sân thượng và rồi cái gì phải đến sẽ đến,tôi đã có một phát hiện mà tôi cho rằng vĩ đại,phát hiện đáng đi vào lịch sử facebook của tôi-sự thật về rận chủ !
Nhìn sao trên trời tôi rơi vào trạng thái "ảo" mà mãi sau khi tỉnh tôi mới biết mình đã "lên đồng".
Trong cơn "mộng ảo" tôi mơ màng nhìn thấy rừng cây,thấy biển,thấy chim muông chuột bọ và thấy cả mình đang quấn một đống lá cây(kiểu như khố).
"Đây là đâu nhỉ?tại sao mình lại ở đây?"-tôi hoang mang style mất khoảng vài phút thì bỗng ở đâu đó chạy ra một đám người mặt mày hung tợn,săm trổ kín người thực rất là hổ báo. Tôi thất kinh toan bỏ chạy thì kịp nhận ra họ không đuổi tôi mà đang vây bắt một cái gì đó-hay một con gì đó. Tôi nghĩ vậy.
Có một ông chân tay to như cái nòng pháo 152 mà tôi đã được học ngày xưa dừng lại nhìn tôi và quát bằng một thứ tiếng mà chẳng biết sao tôi hiểu được: "mày không cùng đuổi con đánh rắm kia đi còn đứng đó làm gì !"
Tôi ngơ ngác đang chưa hiểu phải làm gì và cái con đánh rắm là con gì thì nghe tiếng hú đinh tai của đám người vừa nãy-họ đã thành công !
Tôi mạnh dạn hòa mình vào dòng người đó,cố len từng chút,từng chút đến gần để xem cái con đánh rắm là con gì. Khi đã nhìn được rõ ràng tôi giật mình kinh hãi,con đánh rắm đó đầu giống bọ hung,tay chân loằng ngoằng như chân nhện,từ phần eo cho đến cổ lại giống mình rắn điu điu(rắn xanh) nhưng cái khiến tôi kinh hãi nhất đó là khuôn mặt. Dù có chết tôi cũng nhận ra khuôn mặt kia không ai khác chính là khuôn mặt của N.Đ.Diệm !
Trời ơi thế này là sao ! Tôi đang ở cái xứ gì thế này !
Đúng lúc tôi đang kinh hãi thì dòng người dừng lại,rồi tất cả quì rạp xuống,tôi cũng quì theo họ nhưng vẫn nhìn trộm lên. Trên gò đất kia là một thủ lĩnh,tôi biết là như vậy bởi nhìn ông ta uy nghi lực lưỡng,đôi mắt sáng quắc như mặt trời mùa hạ,cơ bắp cuồn cuộn cảm giác có thể 1 tay đấm chết voi. Toàn thân xăm kín một hình thù kì dị mà tôi đoán đó là hình rồng. Không lẽ đây là....
"Rất tốt,hôm nay các con đã lập được công lớn bắt sống con đánh rắm về đây trừ hại cho muôn loài. Ta- Lạc Long Bá Vương đời thứ 9 sẽ đích thân thay thần rừng hành đạo,giúp mẹ biển vui lòng bằng cách xử tử con quái vật này xẻ thịt nó lấy thịt chia cho các con."
Đám đông hò reo inh ỏi tỏ vẻ rất vui mừng,còn tôi mỉm cười hành phúc-thì ra tôi đã trở về thời của tổ tiên,nhìn thấy đuợc tổ tiên đời thứ 9 của dân tộc tôi.
(Còn tiếp

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét